Nhiều Tác Giả

"Bến Xuân" Một Tình yêu - Một Đời Người

Chiều nay rung rẩy thu đôi cánh
Một bóng sơn ca đến lạc loài. (Văn Cao)



Nhà tôi/bên chiếc cầu/soi nước
Em đến tôi/một lần
Bao lũ chim rừng/họp đàn trên khắp bến xuân

Mở đầu bài hát là lời tự sự về miền ký ức, về một chuyện tình, một không gian thiên nhiên tươi đẹp, in đậm dấu ấn tình yêu: Bến Xuân.

Xem tiếp...

"Họp Chợ" và Nhà Báo Năm Trăm Ngàn!

Nguyễn Ngọc Long
12.9.2012

LTS. Bài này đăng trên trang Facebook của tác giả. Amnhac.fm không để ý làm chi tới mấy chương trình truyền hình thực tế nhảm nhí của đài truyền hình VN, tuy nhiên bài viết nêu ra vài điều thú vị về báo chí và truyền hình VN nên xin phép được đăng lại.

Họp báo The Voice, lần đầu tiên trong đời mình cảm nhận được cái nhục nhã của nghề viết lách. Mà cái nhục chính là cái nhục khi phải cúi đầu vì chịu tác động của đồng tiền. Nếu anh chị em báo giới hoạt động trong lĩnh vực văn hóa từ trước đến nay không quá coi trọng và vị nển Cát Tiên Sa, thì hôm nay có ai dám cầm mic để giữa họp báo quát thẳng vào mặt chúng ta rằng "chính anh chị là người làm mất niềm tin của khán giả, với những bài viết vô trách nhiệm, không kiểm chứng, đưa tin một chiều..."

Dù không nói ra, nhưng mình biết nhiều, rất nhiều nhà báo phải "sợ" Cát Tiên Sa vì bên đó thường xuyên họp báo, có nhiều chương trình, nhiều sô chậu. Mà mỗi sô như thế, ai có quan hệ tốt, được mời đi dự thì chí ít cũng được 500 ngàn bỏ túi. Số tiền ấy không quá lớn nhưng cũng không là nhỏ. Nhất là trong thời buổi cơm áo gạo tiền, vật giá lại lũ lượt kéo nhau leo thang như hiện nay.

Xem tiếp...

Bài ca nào cho người ngã xuống

Bùi Thanh Hiếu
21/6/2016

Có rất nhiều rất khác biệt trong nền âm nhạc của hai miền Nam Việt Nam và Bắc Việt Nam trong cuộc nội chiến 20 năm, nhất là khi diễn tả về cảm xúc trong chiến tranh.

Trong sự kiện bi thảm đối với 10 người lính của quân đội Việt Nam CNXH vừa tử nạn vào những ngày trung tuần tháng 6 vừa qua, trên mạng xuất hiện vài bài thơ tiếc thương người lính đã tử nạn, tác giả của những bài thơ đều là những người không chuyên.


Lễ tang của đại tá Trần Quang Khải - ảnh VNExpress.com

Chợt nhận ra rằng, Bắc Việt thời nội chiến 1954 -1975 cho đến nay. Không hề có nhạc phẩm nào tiếc thương những người lính của họ đã chết trận.

Xem tiếp...

Bản "Sonate Ánh Trăng" - Chiếu Rọi Hồn Ai

Hữu Du
10.2015


Ludwig Van Beethoven (1770-1827)

Nhiều năm tháng trôi qua, tôi vẫn còn nhớ lần đầu bị cuốn hút, mê hoặc bởi những chùm âm thanh huyền hoặc, bay bổng như lạc vào một giấc mơ, lạc vào xứ sở diệu kỳ của một thế giới hư ảo mà bản nhạc mang lại. Rồi có những đêm trăng, thiếu hơi ấm bạn bè, thiếu chất men nồng do chưa uống được rượu, tôi nằm dài trên chiếc giường đơn, tắt ngọn đèn điện vàng vọt trên bàn viết mặc cho bóng tối bao phủ, chờ phút giây nghe thấy bước chân khẽ khàng của ánh trăng bàng bạc chảy lai láng vào hồn, khi những chùm âm thanh nhẹ nhàng, chậm rãi, buồn buồn của bản Sonate được cất lên trong đêm tối.

Xem tiếp...

Bản Nhạc "Happy New Year" - Sự Phối Hợp Kỳ Lạ Giữa Ca Từ Và Giai Điệu


Cứ mỗi độ Tết đến, cùng lúc tận hưởng niềm hạnh phúc, niềm vui sum họp với người thân, bạn bè trong không khí rộn ràng, ấm áp của mùa xuân, giai điệu bài hát Happy New Year do ban nhạc ABBA trình bày lại vang lên rộn rã trên mọi phương tiện truyền thanh, truyền hình. Thế nhưng không ít người biết rõ hoặc quan tâm đến nội dung, ca từ của bản nhạc bất hủ ấy, nếu không tình cờ, như tôi, cầm trong tay bản chính lời nhạc tiếng Anh và bản dịch Việt ngữ, ra đời năm 1980, với đồng tác giả Benny Anderson và Bjorn Ulvaeus.

Xem tiếp...

Cảm nghĩ về bài: "Lẩn thẩn mấy bản nhạc Tây..."

LTS: Thầy Vương Quốc Tấn, dạy Lý-Hóa ở Cường Để Quy Nhơn vào những năm 1960-1970. Thầy được nhiều thế hệ học sinh kính mến và ngưỡng mộ ở tài năng sư phạm và kiến thức âm nhạc uyên bác. Nay đã vui thú điền viên nhưng thầy thường quan tâm tới các hoạt động văn nghệ của học trò. Nay thầy có bài viết về Âm nhạc, lần đầu tiên gởi lên cuongde.org, Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

1. Về bản Concierto de Aranjuez: Số concerto viết cho guitar không nhiều, và bản Cd’A (Concierto de Aranjuez) là hay và dễ nghe nên rất được phổ biến. Vậy mà nghệ sĩ guitar Việt Nam không thấy ai trình diễn, có lẽ do tốn kém vì phải kéo theo một giàn nhạc giao hưởng, là không kinh tế!

Cảm nhận của KXH về mỗi đoạn nhạc là phù hợp với nhiều người, nhưng khi đọc được chi tiết về nỗi vô vọng do mất con, thì mới rõ tại sao đoạn 2 buồn đến thế và dài đến thế. Thông thường, đoạn 2 ngắn hơn. Thí dụ hai bản Concerto kinh điển cho violin:
1.Cung Ré trưởng, Op.61 của Beethoven, thời lượng phân bố cho mỗi đoạn là 21-9-9 phút;
2.Cung Mi thứ, Op. 64 của Mendelssohn là 11-7-6 phút,

Vậy mà bản Cd’A của J.Rodringo là 6-10-6 phút. Đoạn 2 quả thật là buồn và kéo dài. Vì bè đệm hay quá, lấn lướt tiếng guitar do đó người nghe thường không kiên nhẫn để nghe hết đoạn, thường nhảy qua nghe đoạn 3. Có một điều lý thú là trong đọan 2, ở phút thứ 8, ta nghe một khúc cadenza, vậy là không theo khuôn mẫu của một bản concerto, lẽ ra cadenza phải ở trong đoạn 1 (Bản Concerto số 1, viết cho piano của Tchaikovsky cũng có đặc điểm là bè đệm hay quá làm chìm đi tiếng Piano). Người nghe phải biết quên đi phần đệm, chỉ “chiết ra” phần guitar để nghe, mới thấm thía cái tinh tế của bản nhạc.

Xem tiếp...

Chất Thơ Trong Ca Từ Nhạc Trịnh

Thơ thường nói điều chưa nói bằng cách phủ nhận điều đã nói. Chất thơ trong ca từ nhạc Trịnh được "chế tác" bằng cách diễn đạt mang đặc trưng ấy của văn chương. Cách thể hiện này thường tạo cho lời ca của nhạc Trịnh một nét nghĩa nhoè. Ca từ của Trịnh Công Sơn vì thế có khi làm cho người nghe nhạc cảm thấy khó hiểu. Cũng vì lẽ này mà sau năm 1975, có người đã phê phán nhạc Trịnh là "vague" . Đúng là lời ca của nhạc Trịnh Công Sơn thường "mơ hồ". Không chấp nhận tính không xác định này của ca từ là phủ nhận nét đặc trưng đã làm nên giá trị nghệ thuật độc đáo của nhạc Trịnh.

Trong giới hạn của bài viết này, với một ít dẫn chứng lấy ra từ những ca khúc quen thuộc, tôi thử làm một công việc không ít khó khăn là tìm hiểu Chất thơ trong ca từ nhạc Trịnh.

1.Tại thành phố Huế, vào đầu năm Canh Dần vừa qua, khi lên sân khấu nhận giải thưởng đặc biệt của cuộc xổ số tổ chức trong lần họp mặt đầu xuân của cựu giáo chức Đồng Khánh, Cô Tôn Nữ Lý đã ứng khẩu trình bày ca khúc Quỳnh hương của Trịnh Công Sơn. Nói ứng khẩu vì tôi nghĩ rằng trước đó Cô Lý không chuẩn bị để "trình diễn" tiết mục văn nghệ này, nên bây giờ Cô hát mà như đọc lời ca và nhớ câu nào thì Cô đọc câu ấy. Vậy mà phần giúp vui của Cô Lý đã đem lại cho bạn đồng nghiệp nhiều hứng thú, vì Cô đã đưa vào ca từ của nhạc Trịnh nét trào lộng, hóm hỉnh thường có của mình.

Xem tiếp...

Cùng Trong Một Tiếng Tơ Đồng

Hữu Du
1.2011

Thúy Kiều – nhân vật chính trong tác phẩm "Truyện Kiều" của thi hào Nguyễn Du- là nhân vật mà Nguyễn Du dành nhiều ưu ái nhất, gửi gắm nhiều tâm huyết nhất. Phải chăng có sự tương cảm về cuộc đời truân chuyên, lận đận của Kiều mà Nguyễn Du đã nhờ Kiều nói thay mình nhiều nhất về cuộc đời, về nhân sinh quan, thẩm mỹ quan sáng tác ; như cảm nhận của nhà thơ Tố Hữu: "Tố Như ơi, lệ chảy quanh thân Kiều".

Cuộc đời Kiều đo bằng mười lăm năm lưu lạc, đong đếm bằng tâm trạng bi thương, bằng đầm đìa nước mắt và thổn thức trong tiếng đàn "bạc mệnh" đọan trường!

Tiếng đàn của Kiều đã vang vọng suốt chiều dài tác phẩm, vào đúng những thời điểm chuyển giao, đánh dấu những bước ngoặt của số phận...

Xem tiếp...

Dòng nhạc Xuân theo năm tháng

Chàm Phương
8/2014

Tình cờ tìm thấy tấm hình của bốn cựu thành viên của ban nhạc Tiếng Tơ Đồng ngày xưa khiến tôi nghĩ đến những mùa Xuân đằm thắm của quá khứ: tươi tắn và thanh nhã. Do đó tôi xin lấy bốn giọng ca Thái Thanh, Hà Thanh, Mai Hương và Quỳnh Giao làm nguồn cảm hứng cho vài dòng sau đây về dòng nhạc Xuân mà lẽ ra người ta chỉ viết khi Tết sắp đến.



Xem tiếp...

Già đầu còn mê nhạc sến

Vũ Thế Thành
6/2016

“Người từ ngàn dặm về mang nỗi sầu...” (Thu sầu- Lam Phương)

Hồi nhỏ tôi mơ làm...kép cải lương. Ước mơ “khủng” này không xuất phát từ giọng ca đầy “tiềm năng” của tôi mà đơn giản vì... tiền. Một thằng nhóc 8- 9 tuổi mơ số tiền lớn cỡ cát xê danh ca Út Trà Ôn thì hơi không bình thường. Nhưng đó là nguyên nhân gần, chứ nguyên nhân sâu xa là tôi bị nhiễm máu giang hồ lục tỉnh.

Coi cải lương thì tôi có cơ hội đi “ăn theo” mấy bà chị, nhưng xem xi nê, dù xoay sở cách mấy tôi cũng đành phải coi... cọp.

Tôi thường lê la ở rạp Văn Cầm gần cầu Kiệu, thấy anh chị nào quởn quởn là lẩn theo như em út vào xem ké. Giao du với đám nhóc gần đó, tôi cũng biết thêm vài mánh xem cọp, chẳng hạn chỉ cần mua một vé, một thằng vào trước, rồi lẩn ra góc rạp đưa vé đã xé cho thằng khác, có sẵn cái cùi vé vất đi, dán sơ xịa vào, rồi tỉnh bơ chìa cho ông soát vé vào rạp, rồi lại tiếp tục tuồn vé cho thằng sau....

Xem tiếp...

Lời Bàn Mới

Đăng Nhập/Xuất