Mai Xuân Vỹ

Hồ Cầm

đây dây trinh bạch khóc mướt trong mơ
đây hồn ngọc thạch xanh xao như tờ
                                            (Bích Khê)
như mùa tan trong khói biếc...
và em thôi nhé ngoài kia trời đã sang mùa

Mai Khôi

Xem tiếp...

Un Sospiro. Một Dấu Lặng & Một Tiếng Thở Dài

Mai Xuân Vỹ
23/05/2018


Phạm Duy & The Dreamers (Hội Việt Mỹ - Đường Mạc Đĩnh Chi , Saigon, 1974)

Tôi ngồi uống café với Duy Cường, nghe anh kể về những sinh hoạt Nhạc Trẻ của Saigon thập niên 70s. Và tôi như sống lại với anh cái thời Saigon với những L'Étranger, homme du midi,  những Néant, những Nothingness. Những cái tên làm thành cái không khí francophile của người Saigon thời đó: Christophe, Polnareff, Juvet, Sardou, Hardy, Vartan. Và những cái tên báo hiệu một sự thay đổi  ảnh hưởng văn hóa của Saigon –và của cả thế giới-: Paul Simon, Bob Dylan, Leonard Cohen.

Trong cái không khí "cổ kính" của Continental, Givral đại diện cho văn hóa 100 năm Pháp thuộc với những cái "được" và "mất" của Saigon kể từ khi thành Phụng bị san bằng, người Saigon bắt đầu làm quen với suy nghĩ thực tiễn của những hậu duệ của những người tiên phong khai hoang Tân Thế Giới khởi đi với Columbus. Những đóa hoa vàng năm cánh gắn trên những chiếc Honda Dame, trên đôi kính to bản của các thiếu nữ. Và chút phong vị hippie bàng bạc trên những con đường, những quán xá Saigon.

Ngay như tấm hình của toàn band The Dreamers trình diễn ở hội Việt Mỹ, với ông cụ anh Phạm Duy ôm đàn từ trong cánh gà bước ra như để giới thiệu một tiết mục mới, và với anh ngồi trước một cái grand piano cũng là một bằng chứng cho sự thay đổi văn hóa Saigon. Giới trẻ Saigon thời ấy đến đó học Anh Ngữ trực tiếp từ những giảng viên nói tiếng Anh giọng Texas như Van Cliburn, giọng miền Đông Boston, Philadelphia, hay giọng miền Tây California như John Steinbeck.

Có một điều ít ai biết. Duy Cường chính là "bộ óc", là engineer, là kiến trúc sư của The Dreamers. Các anh Duy Quang Duy Minh Duy Hùng của anh chỉ chơi đàn và hát, người phối hợp các tiếng đàn giọng hát ấy lại với nhau thành một tổng thể duy nhất chính là Duy Cường. Anh là người có cái nhìn bao quát, nhìn được cái kiến trúc, structure của một bài hát.

Xem tiếp...

Lẩn Thẩn Chuyện Saigon [3] - Tiếu Ngạo Café

Mai Xuân Vỹ
20/5/2018
I have measured out my life with coffee spoons
TS Eliot
caphe3

Bạn tôi nhắn:
Ghé nhà uống café nhé. Café Ngũ Nhạc phái Giữa. Không phải Tung Sơn mà là Thái …không phải Sơn.

Bạn biết rồi đấy. Có một nhóm núi được liệt vào nhóm các Linh Sơn, là những núi thiêng của Trung Hoa mà Kim Dung đã đem vào truyện làm bối cảnh cho bộ Tiếu Ngạo Giang Hồ của ông. Tung Sơn còn được gọi là Trung Nhạc, tức là ngọn núi ở giữa trong năm ngọn núi ấy. Và trong quần thể Ngũ Nhạc, Thái Sơn là Đông Nhạc, là ngọn núi ở phía đông.

Xem tiếp...

Lẩn thẩn chuyện Saigon [2]

Mai Xuân Vỹ
5/2018

Hai - Chuyện café Saigon và QB

Cafe via he

Café ở Saigon có hai loại: Robusta và Arabica.

Ngày xưa, người Pháp trồng nhiều cây robusta ở cao nguyên Di Linh Lâm Đồng Ban Mê Thuộc. Sau này người ta trồng thêm arabica. Bạn uống café nếu có phảng phất vị chua chua là arabica, bởi robusta người ta thu hoạch xong phơi khô là đem đi chế biến ngay, còn arabica thì phải để lên men theo một độ nhất định rồi mới chế biến. Vị chua phảng phất nói trên là từ quá trình lên men này.

Xem tiếp...

Lẩn thẩn chuyện Saigon

Mai Xuân Vỹ
30/4/2018

Một - Chuyện một tô phở ngày 30 tháng tư

Ngày 30 tháng tư. Cả nước nghỉ mừng ngày thống nhất. Tôi thấy những tấm paneaux lớn người ta dựng trên nóc các building ở vòng xoay ngả sáu Phù Đổng đối diện Starbucks. Một tấm “nổi bật” đập hẳn vào mắt tôi cái cảnh chiếc xe tăng Trung Cộng húc đổ cánh trái cửa cổng dinh Độc Lập. Hẳn là đâu đó ở trên khắp dải đất này, người ta đang đọc diễn văn chúc tụng ngày và những người có công thống nhất đất nước. Và cũng chắc chắn là bên kia bờ Thái Bình Dương, số người Việt lưu vong đang khóc ngày Quốc Hận. Đất nước tôi vẫn là hai nửa đối kháng kể từ hiệp định Genève năm 1954. Chỉ khác là bây giờ biên giới không còn là vĩ tuyến 17.

PhoTauBay

Hôm nay ngày 30 tháng tư tôi đi ăn phở. Chính xác hơn là đi ăn phở Tàu Bay!

Xem tiếp...

Đêm Dịu Dàng Thế Kia [1]

Mai Xuân Vỹ
4/2018

Đêm Dịu Dàng Thế Kia

Sáng tác: Mai Xuân Vỹ - Mai Khôi trình bày

Một - Đêm Dịu Dàng Như Sen

Tôi về thăm lại ao sen của bà vào môt ngày cuối hè. Con ngõ nhỏ quanh quất trổ đầy những tàn nắng nhạt nhạt lúc tàn ngày dẫn vào nhà bà thật bình yên lặng lẽ. Những bụi chè với lá xanh sẫm chia nhà bà làm hai nửa không đồng đều. Một nửa là căn nhà ba gian rộng mát với hàng hiên rộng và bộ sập gỗ mun đen tuyền tôi vẫn thường nằm ngủ với cậu những đêm hè xưa. Và sau nhà là vườn ổi vuờn mía và chuồng nuôi gà nuôi heo. Nửa còn lại là ao sen nơi tôi với dì và cậu thường nghịch phá giỡn nước vào những ngày xưa xa thẳm. Tôi rẽ trái ra ao sen và nghe lòng mình nằng nặng khi nhìn thấy ngôi mộ quét vôi trắng nép mình bên cây khế đơm dầy trái chín vàng óng. Mộ của cậu cả. Cậu mất sau mùa hè đỏ lửa và trước ngày hoà bình giả tạo với hiệp định Paris. Cả tiểu đoàn của cậu chỉ còn hơn nửa đại đội trở về sau trận đánh giải vây khủng khiếp ở Thường Đức dọc theo hai bên bờ con sông Yên và sông Vu Gia. Tiểu đoàn trưởng cùng toàn bộ các đại đội trưởng đồng loạt tử trận.

Xem tiếp...

Café Thơm Và Nắng Xanh

Mai Xuân Vỹ
6/1/2018

collins str
Collins Street - Melbourne

Melbourne một ngày tháng giêng. Tháng giêng rộng và hè rộn rã.

Mùa hè đến từ những tàng lá xanh ngăn ngắt. Xanh như chưa từng xanh như thế. Hai hàng sồi trên đường Collins soải cánh rộng vươn cành xanh non che những quán café nép mình hai bên đường. Những người đi làm sớm tay cup café tay iPhone bước vội. Những chuyến métro thản nhiên nhả từng đám người hối hả xuống ga Southern Cross . . .

Xem tiếp...

Những Góc Phố Lạ Những Con Đường Quen

Mai Xuân Vỹ
7/9/2014

Tôi ngồi ở quán café Saigon Phố trên đường Trương Minh Giảng với Huy, Cường, Mạnh, đám bạn cũ từ thời trung học. Saigon thật quen mà cũng thật lạ với tôi. Lạ là buổi sáng lúc Mạnh nhắn tôi quán café ở đường Trần Quốc Thảo tôi đã phải hỏi lại. Quen là khi biết nó chính là đường Trương Minh Giảng ngày xưa.

Đang giữa mùa hè. Trời nắng đổ lửa. Vẫn cái oi bức thường nhật của một ngày hè Saigon. Nhưng khi bước vào đây, chỉ có một mầu xanh mướt, xanh như ngọc, cái mầu xanh mà một thi sĩ đã tìm ra và đặt tên. Quán nằm dưới những tán phượng lớn xanh ngăn ngắt. Tôi không nghe tiếng ve. Đúng ra là tôi không nhớ có tiếng ve trong những lớp những tầng lá phượng ấy không bởi tôi đang điếng hồn vì tiếng nhạc: "Ce n'est pas un chagrin d'amour ..." với cái giọng high tenor của Patrick Juvet như được cất lên từ giữa cái vòm xanh mướt lá phượng kia.

Saigon Phố Custom

Xem tiếp...

Đoạn Bồng Nhất Phiến

Mai Xuân Vỹ
24.3.2013

Chiều mùa hè mát mẻ. Gió lao xao trên tán lá. Bên trên những tán lá ấy là những phiến trời nhỏ. Thật nhỏ. Xa và xanh cao. Trên ấy nữa là những gợn mây nhẹ như tơ. Và lòng tôi giờ cũng nhẹ cứ như mây cao kia. Vui vẻ. Nhẹ nhõm.

Tôi ngồi đọc một cuốn sách ở sau vườn, dưới tàn cây lá xanh. Đã uống xong ly cà phê. Và đang chờ một ly nữa.

Lòng tôi nhẹ nhõm trong cái bâng khuâng lả lả của trí nhớ. Và lơ đãng đến độ không cách gì cầm lòng cầm trí để tâm vào cuốn sách đang đọc. Trước mắt tôi là những ngày nghỉ Giáng Sinh, rồi tết tây, cộng cả lại cùng với những weekend cả thảy cũng hơn mười ngày. Tha hồ mà làm những gì mình thích. Dưng không thấy mình giầu có bất ngờ !

Lúc nãy tôi đã tần ngần mãi không biết lựa đĩa nhạc nào để nghe. Tôi đang muốn tìm một thứ nhạc nào đó đừng đắm đuối quá mà cũng đừng nặng nề bắt đầu óc suy nghĩ. Lòng tôi nhẹ nhõm. Và lười. Và tôi nghĩ đến Debussy. Chắc là được đấy. Nhưng mà tôi sẽ nghe cái gì của ông ấy bây giờ đây? Ừ thì nghe lại 24 Préludes xem sao vậy. Mà nghe ai chơi bây giờ đây nhỉ? Mệt quá. Lại phải suy nghĩ. Tôi rà rà trên kệ: Gieseking, Michelangeli, Zimerman, Freire? ...Và rồi tôi chọn cái đĩa của Michelangeli. Ông ta có tiếng đàn trong và lạnh, từng nốt từng chùm âm sạch như được tách ra từng nốt một, và pédalle thật dè xẻn. Có lẽ Debussy là người cuối cùng xử dụng nhiều pédalle đến thế trước khi những nhạc sĩ nổi loạn như Prokofiev hay Bartok hết kiên nhẫn với những giai điệu đẹp uyển chuyển. Và hà tiện pédalle đến độ tạo ra những âm thanh khô khốc cùng những giai điệu vuông vức chói tai.

Xem tiếp...

Tôi Yêu Em

Mai Xuân Vỹ
2.2012

Thứ Hai. Đầu tuần vẫn thường là ngày chaotic, monday blue hay nếu là bình thường thì là coffee heavy day. Nhưng thứ Hai này tôi có một niềm vui đầu tuần nhẹ nhàng. Niềm vui ấy khiến tôi bước qua bên kia đường gọi một ly cà phê, rồi tự thưởng cho mình ít phút ngồi dưới ánh nắng dìu dịu của buổi sớm mai. Với bóng nắng đậu lại trên những ô cửa kính, hắt ngược những chùm sáng chói mắt.

Tôi nhận được hai email của Bảo, không phải vào thứ Hai mà là thứ Sáu tuần trước. Bảo gửi 4 giờ Sàigòn, là 8 giờ tối ở Melbourne. Giờ ấy tôi đã về nhà, và thường là tôi không đọc mail vào cuối tuần trừ phi phải bắt buộc. Bảo không bắt. Tôi cũng không đọc.

Trong mail, Bảo đùa là ai quen tôi cũng bị sao quả tạ chiếu. Rồi kể ra mấy cái tên ...

Còn trong mail kia -đúng ra chỉ là một cái mail- cái này chỉ là "lời nhắn" qua LinkedIn với một bài hát mới của Bảo. Tôi Yêu Em.

Xem tiếp...

Lời Bàn Mới

Đăng Nhập/Xuất