Mười năm trở lại đây, karaoke rất thịnh hành. Thỉnh thoảng khi ghé chơi nhà bạn bè, tôi cũng có tham gia hát vài bài góp vui từ hồi karaoke với những cái đĩa cở lớn, rồi đến DVD bây giờ là những bộ đĩa chứa cả ngàn bài. Thế nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy bị cuốn hút vào trong loại hình nghệ thuật này. Tôi không tìm thấy một hoà nhập giữa hoà âm và giọng hát tôi. Tôi không cảm thấy hứng thú. Vui với bạn thì có thỉnh thoảng nhưng đam mê thì không?

Rất lạ lùng là tôi có thể hát với bạn bè chỉ với một cây đàn ghi ta suốt đêm nhưng tôi không thể thức suốt đêm để hát karaoke. Vì sao? Tôi thắc mắc chính tôi và tôi luôn đi tìm câu trả lời cho thắc mắc của tôi.

Vậy thì đó là cái gì?

Cái gì làm tôi cảm thấy thiếu thốn nghèo nàn dù hoà âm của giàn nhạc karaoke không thiếu một loại nhạc cụ nào! Những chiếc loa hàng hiệu đắc tiền được trang trí trong những căn phòng với âm thanh phát ra nhiều chiều ở nhà bạn tôi cũng không hấp dẫn tôi! Âm thanh ấm, trong và dội vào tim, bao bọc, quyện lấy chung quanh tôi có lúc dịu dàng, nhỏ nhẹ, có lúc chơi vơi trong không gian tĩng lặng cũng không làm tôi tha thiết.

Điều gì đã làm tôi không mặn mà với bộ môn này mà thật ra phải thừa nhận rằng từ ngày có karaoke, không ít những tài năng trẻ đã được có dịp tôi luyện và thành công trong sự nghiệp ca hát của mình cũng như những người thích hát cho vui cũng hát ngọt ngào, thu hút như ca sĩ.

Vậy thì tôi cảm thấy thiếu cái gì?

Tôi thử đi sâu vào phân tích, khám phá cảm nhận của riêng tôi. Và bất ngờ tôi nghĩ là tôi tìm ra được nguyên nhan cảm nhận thiếu thốn này. Có thể nó chỉ đúng với riêng tôi mà không với ai khác. Thật vậy, cái hòa nhịp sống động giữa con người với con người là cái thiếu mà tôi cảm nhận được. Tôi thấy thiếu người đàn bằng xương bằng thịt đang cùng tôi rải những ngón tay trên phím đàn, thiếu nụ cười bằng lòng mãn nguyện khi tôi hát đúng giọng, thiếu cái nhăn mày nhíu mặt khi tôi lạc giọng, thiếu hơi ấm giữa những dòng điện thuận chiều của những tần số giống nhau của người hát kẻ đàn. Tiếng đàn của họ, gương mặt họ, những ngón tay họ làm người hát thăng hoa. Tiếng hát, ngược lại, cũng sẽ làm người đàn, người đánh trống, người thổi kèn hưng phấn.

Tôi nghĩ, nếu có nhiều nhạc cụ hoà âm cùng một lúc thì quá tuyệt vời cho người hát, nếu không,  chỉ cần một cây ghi ta cũng đã là quá đủ. Người đàn và người hát cần lẫn nhau để cùng nhau đưa bài nhạc đi vào lòng khán thính giả một cách tự nguyện và ngọt ngào. Bấy giờ tiếng đàn mới không bơ vơ và tiếng hát mới không cô đơn. NguyễnÁnh9 có nói rằng ông đã làm bài Cô Đơn và Bơ Vơ không phải là nỗi cô đơn hay bơ vơ như người ta thương nghĩ về một mất mác đỗ vỡ trong tình yêu nhưng là một mất mác đỗ vỡ khi đàn mà không có người hát và ngược lại hát mà không có người đàn cùng một tần số. Nỗi cô đơn và bơ vơ này cũng lớn như nỗi cô đơn và mất mác trong tình yêu vậy!

Rồi tôi lại tưởng tượng người ca sĩ lên sân khấu hát mà không có dàn nhạc sống bên cạnh mà chỉ là giàn máy karaoke, thử hỏi ca sĩ có đủ niềm hưng phấn để hát dù hoà âm rất đạt yêu cầu.

Cái máy karaoke mà cô em đi Việt Nam về tặng với cái đĩa hơn ngàn bài mấy năm nay nằm lặng lẽ ở tầng hầm, buồn hiu, bụi bám đầy. Mấy năm mà chỉ dùng có hai lần! Chắc vậy mà tôi hát trật nhịp và lạc giọng hoài chăng. Để hôm nào tập hát qua karaoke xem thử tôi có tiến bộ thêm chút nào không?

Phân tích cho vui vậy thôi chứ nếu thỉnh thoảng đến nhà bạn bè có karaoke, tôi cũng vui vẻ hát hò vui chơi cùng bạn bè. Karaoke chỉ không phải là niềm đam mê của tôi mà thôi!

Nguyễn Kim Tiến
10 tháng 4 năm 2011

 

Bình luận

Lời Bàn Mới

Đăng Nhập/Xuất