Nghiêm cấm ca sĩ hát phá cách nếu nhạc sĩ chưa cho phép

3.3.2006

Đó là một trong những nội dung mà Sở VHTT TP.HCM thông báo với các đơn vị, cá nhân hoạt động tổ chức biểu diễn tại buổi báo cáo hoạt động công diễn trong 6 tháng cuối năm 2005 và đề ra phương hướng hoạt động 6 tháng đầu năm 2006 do Sở VHTT TP.HCM tổ chức vào chiều 2/3.

Trong phần tổng kết những trường hợp cần rút kinh nghiệm ở lĩnh vực ca múa nhạc thời trang, ông Võ Trọng Nam, Trưởng Phòng Quản lý nghệ thuật Sở VHTT TP.HCM, cho biết trong năm 2005 có một vài ca sĩ đã hát phá cách những ca khúc nổi tiếng ngoài phạm vi cho phép khi chưa được nhạc sĩ đồng ý. Điều này không được phép, bởi hành vi này xâm phạm nguyên tác của tác phẩm. Điển hình trong trường hợp này là ca sĩ Thanh Lam với ca khúc Một cõi đi về của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và ca sĩ Tiến Đạt với ca khúc Thì thầm mùa xuân của nhạc sĩ Ngọc Châu.

Nguồn: NLĐ

Hoàng Oanh, tiếng hát của giòng thơ nhạc giao duyên

Phạm Khanh
12/2005

Ngôi trường Gia Long áo tím huyền thoại, với khuôn viên nhiều lối đi rợp bóng mát là nơi đã ướp bao chất thơ, chất nhạc trong tâm hồn mới lớn của cô nữ sinh Huỳnh Kim Chi. Dưới mái trường "Phượng vĩ dâng hoa" đó, Kim Chi đã trải qua bảy năm học với mảnh bằng Tú Tài toàn phần hạng bình thứ. Vừa đi hát vừa đi học: đi học thì Kim Chi, đi hát thì Hoàng Oanh, tiếng hát của một loài chim quý. Bạn bè cùng trường cùng lớp đã xem là thần tượng, nhà trường thì hơi lo âu nhưng Kim Chi đã chu toàn được cả học lẫn hát, làm vừa lòng gia đình và thầy cô, đánh tan dư luận của nhà trường. Kim Chi là một nữ sinh nhu mì, ngoan hiền và chăm học... Rời trung học, Kim Chi tiếp tục vào ngưỡng cửa đại học Văn Khoa và cũng đã kết thúc với văn bằng Cử nhân văn chương. Kim Chi cũng có dự tính nối nghiệp thầy cô để "gõ đầu trẻ", nhưng vì bận rộn với tình nhạc và thơ lai láng nên giấc mộng mô phạm đó được tạm xếp một bên. Bởi đó, Hoàng Oanh đã mượn lời thơ tiếng nhạc trong một băng nhạc đầy ắp kỷ niệm thuở học trò mang chủ đề "Tuổi Học Trò" do chính cô thực hiện, để trải tấm lòng với thầy cô, với bạn bè và mái trường xưa thân ái. Hoàng Oanh nói: "Nhất tự vi sư, bán tự vi sư... huống hồ Hoàng Oanh đã thọ giáo các 'sư phụ' mười lăm năm trời từ trường tiểu học Phú Nhuận, đến trường Gia Long và Đại học Văn Khoa Sàigòn. Ơn của thầy cô lớn lắm, Hoàng Oanh nhớ mãi. Đó là đạo thầy trò của phương Đông mà Tấy phương ít có được."

Xem tiếp...

"Ai cũng đòi làm người tình cuối cùng của anh Sơn!"

Thanh Chung
7.9.2005

Ca sĩ Trịnh Vĩnh Trinh nghĩ gì về các ca sĩ hát nhạc Trịnh và những "người tình" của Trịnh Công Sơn?


Trịnh Vĩnh Trinh, Trịnh Công Sơn và Khánh Ly

Năm 2001, sau chương trình nhạc Trịnh Như một lời chia tay gây nhiều xúc động, đến 3 năm sau, Phương Nam Phim mới dám làm chương trình thứ hai về người nhạc sĩ huyền thoại này. Chương trình Đêm huyền thoại được đạo diễn Phạm Hoàng Nam thực hiện bằng con đường thị giác sẽ mang đến nhiều cảm xúc trong nhạc Trịnh. Thị giác ở là trình diễn những hình ảnh nghệ thuật. Đêm huyền thoại sẽ diễn ra vào ngày 23&24/9/2005 tại Nhà hát Hoà Bình. Trước rất nhiều chương trình về nhạc Trịnh đã diễn ra và để lại nhiều dấu ấn riêng,

Xem tiếp...

Có bao nhiêu tác phẩm của Phạm Duy được ký độc quyền?

19.7.2005

Thông tin về việc NS Phạm Duy được phép hoạt động nghệ thuật và phổ biến một số tác phẩm ở VN đã tạo sự quan tâm của nhiều người, nhiều giới - nhất là những người hoạt động trong lĩnh vực ca nhạc.

Chúng tôi đã có cuộc trao đổi với chị Phan Thị Lệ - Tổng giám đốc Cty Văn hóa Phương Nam, nơi đã ký độc quyền khai thác các tác phẩm của NS Phạm Duy tại VN.

Thưa chị, xin chị cho biết Phương Nam đã thương thảo với NS Phạm Duy khi nào và hình thức ký kết, khai thác tác phẩm như thế nào ?

- Thật ra, khi biết NS Phạm Duy quyết định về nước sinh sống, chúng tôi đã đến tiếp xúc và đặt vấn đề ký hợp đồng khai thác các tác phẩm của ông tại VN. Đến ngày 1-6-2005, chúng tôi và NS cũng như gia đình ông đã thống nhất ký hợp đồng thỏa thuận.

Chị có thể nói rõ hơn những nguyên tắc trong bản thỏa thuận ?

Xem tiếp...

Nhạc Sĩ Duy Cường : Tôi là một ẩn sĩ

Mai Anh
4/2005

Duy Cường ngồi đối diện tôi, khuôn mặt gầy gò, trầm lắng. Đôi mắt anh vẫn hay hướng về một nơi nào đó, nhưng khi trò chuyện đôi mắt ấy lại hướng thẳng về phía người đối thoại với cái nhìn khích lệ. Cuộc chuyện trò giữa tôi và Duy Cường diễn ra tại một quán cà phê khá yên tĩnh. Chiều đang nhạt dần...



"Nốt nhạc" thầm lặng


Anh không thích tôi sử dụng máy ghi âm: "đừng đặt nặng vấn đề phỏng vấn, chúng ta hãy xem như một cuộc chuyện trò". Trông anh cứ như người luôn có sẵn những luật lệ cho riêng mình, như kiểu mỗi ngày anh uống 2 cữ cà phê vào khoảng 8g và 16g. Anh thừa nhận: "Tính tôi cẩn thận. Khi đàn cũng phải đàn đúng cây đàn của mình". Nếp làm việc "đâu ra đấy" ảnh hưởng đến cả cuộc sống của Duy Cường, như cách anh nói: "sống có tổ chức". Có lẽ thế, nên dù là người "nhạy cảm, dễ mủi lòng", anh vẫn cho rằng mình "biết dừng lại".

Xem tiếp...

Nguyễn Ánh 9 và mối tình không phai dấu

2.5.2005

Nguyễn Ánh 9Không giống Trịnh Công Sơn, tình khúc của Nguyễn Ánh 9 dường như chỉ gắn với hình ảnh một người con gái đi qua đời ông và để lại vết thương lòng không phai dấu. Những tình khúc buồn bất hủ như "Không", "Buồn ơi chào mi", "Kỷ niệm"... là những hoài niệm, khắc khoải và day dứt của ông về một thời đã xa.

Những tên tuổi của âm nhạc Sài Gòn trước năm 1975, sống trong ký ức của công chúng ngày hôm nay ngoài Trịnh Công Sơn chỉ còn Phạm Duy, Ngô Vũ Thuỵ Miên, Vũ Thành An và Nguyễn Ánh 9... Đó là người nghệ sĩ dành cả đời mình để đắm đuối, tụng ca tình yêu, dù trong niềm hân hoan hay nỗi đau đớn tột cùng. Nguyễn Ánh 9 nổi tiếng với những tình khúc buồn, ông còn là danh cầm có thể đẩy các giọng ca thăng hoa. Khánh Ly, Thái Thanh, Thanh Thúy..., ở thời đỉnh cao đã luôn tin tưởng cậy nhờ ngón đàn của ông dìu dắt cho tiếng hát của mình.

Xem tiếp...

"Vua" vọng cổ Viễn Châu - Người khai sinh "tân cổ giao duyên"

28.12.2004

Nửa thế kỷ qua, nghệ sĩ Viễn Châu đã sáng tác hơn 50 vở cải lương và 2.000 bài ca vọng cổ. Ông là cây đại thụ hiếm hoi của nền nghệ thuật cổ truyền dân tộc thế kỷ XX còn lại đến hôm nay.

Mặc dù đã có một số lượng tác phẩm đồ sộ như vậy, nhưng đến nay lão nghệ sĩ vẫn không ngừng sáng tác. Ông xuất hiện thường xuyên trong các chương trình cổ nhạc hay làm giám khảo thi tuyển giọng ca cải lương.

Nhớ về thời tuổi trẻ, ông cho biết, gia đình chính là chiếc nôi khơi nguồn cảm hứng nghệ thuật cho mình: "Cha tôi là hương cả trong, làng, biết Hán văn, lại rất mê cổ nhạc. Anh em chúng tôi vừa lớn lên được ông nội và cha dạy cho Hán văn và khuyến khích chơi nhạc. Tôi rất thích chơi đờn tranh tài tử. Chính nhờ ngón đờn tranh đã nuôi sống tôi trong thời gian đầu lang thang lên Sài Gòn chơi nhạc".

Xem tiếp...

Elvis Phương và câu chuyện thánh ca buồn

Minh Cường
12/2004

Đã 32 năm rồi "Bài thánh ca buồn" vẫn ngân vang long lanh trong những đêm lành. Bây giờ nếu bạn đặt câu hỏi bài Giáng sinh nhạc Việt nào được chọn mở đầu tiên trong đêm Thánh vô cùng thì phần lớn câu trả lời sẽ nghiêng về "Bài thánh ca buồn" với sự thể hiện của Elvis Phương. Nguyễn Vũ sáng tác nó trong những cảm xúc bất tận về một nhà thờ Con Gà thuở nhỏ với một mối tình lơ lửng sương khói nhưng Elvis Phương mới là người đã đẩy nó lên trở thành một tuyệt tác và qua bao nhiêu thế hệ người nghe nó vẫn sống và luôn là bài ca Giáng sinh được yêu mến nhất...


Bài thánh ca đó còn nhớ không em

Elvis cười rất tươi khi tôi bảo có rất nhiều người yêu thích "Bài thánh ca buồn" qua phần thể hiện của anh. Đó là nụ cười của một người đi qua nhiều trải nghiệm, 60 mà vẫn trẻ, vẫn máu lửa như một thời xa xưa. Tôi biết anh không phải là người đầu tiên thể hiện nó và cũng sẽ chẳng phải là người cuối cùng nhưng anh là người đã định được cho "Bài thánh ca buồn" một vị trí bất biến và đặt nó vào một không gian mà đến giờ vẫn chưa ai thay thế được.

Xem tiếp...

Tìm hiểu về bản vọng cổ

Phục Lư
14.12.2004

Bằng sức sống mãnh liệt của dân tộc, với tâm hồn và ý sống của bước đường mở cõi phương Nam, dòng nhạc tài tử Nam Bộ theo dòng đời mà hình thành, tồi tại và phát triển mạnh vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20. Trên đà phát triển đó, năm 1919 tại Bạc Liêu, cố nhạc sư Cao Văn Lầu (thường gọi Sáu Lầu) đã sáng tác cho ra đời bản Dạ Cổ Hoài Lang gồm 20 câu, mỗi câu 2 nhịp, mang hơi nam và hơi oán. Bản này được giới nghệ sỹ đương thời chú trọng ưa thích và mau chóng đi vào lòng người. Đến năm 1927, tại Bạc Liêu, bản Dạ Cổ Hoài Lang được mở nhịp mỗi câu 4 nhịp và mang tên Vọng Cổ Hoài Lang. Đến năm 1940, bản Vọng Cổ Hoài Lang được mở nhịp 8 mỗi câu, mang tên là Vọng Cổ Bạc Liêu. Từ khoảng 1955, tại Sài Gòn, bản Vọng Cổ Bạc Liêu được tiếp tục mở nhịp 16, rồi nhịp 32. Khoảng năm 1964, có nơi mở nhịp 64. Và hiện nay thông dụng nhất là bản Vọng Cổ nhịp 32.

Dạ Cổ Hòai Lang, Ngọc Giàu ca


Qua khảo sát, nghiên cứu về căn gốc, về bước đường sáng tạo chỉnh lý thì phải nói bản Dạ Cổ Hoài Lang đã được giới nhạc sĩ, nghệ sĩ tài danh đầu tư rất nhiều công sức, vừa sử dụng, vừa nghiên cứu, phát huy đúng mức giai điệu độc đáo ban đầu, để rồi sáng tạo cho phong phú thêm. Điều đáng nói là, dù có sáng tạo, phát triển qua bao giai đoạn, nhưng người ta vẫn giữ được căn gốc, giữ được giai điệu, cái hồn của bản Dạ Cổ Hoài Lang buồn mang m1c, chất chứa niềm u uất, ai oán, thổn thức, nghe lòng vang nỗi buồn vạn kỷ.

Xem tiếp...

Về Trần Văn Trạch, em tôi

Trần Văn Khê
12/2004

Anh Lữ Tân Kiệt muốn biết về cuộc đời và nghề nghiệp của Trần Văn Trạch.


Trần Văn Khê, Trần Văn Trạch và Lê Thương - 1949 (ảnh từ Wiki)

Con tôi Trần Quang Hải đã viết tiểu sử rất đầy đủ và chính xác về chú ba của Hải. Tôi chỉ thêm vài chi tiết về em tôi mà ít có người biết và hôm nay cũng lần đầu tôi mới ghi lại thành văn bản.

Tên của Trạch trong gia đình là «Khê em»

Xem tiếp...

Lời Bàn Mới

Đăng Nhập/Xuất