Thư từ xin gởi về bientap@amnhac.fm   fb6

Rong Ca
12.10.2006

NGƯỜI CON GÁI TRONG TRANH
Hoàng Thị Bích Ngọc
Bài hát 10 Comments 0


Đã lạc quan hơn. Một cú điện thoại từ ngoải văng tục vào toàn sâu bọ ngọ nguậy, chim chết, cây đổ vào đầu... & vài câu khích lệ, nói chung mình cũng chỉ cần bấy nhiêu là đủ. Cộng thêm CD này, sự khích hích đúng lúc của gã đồng nghiệp "già" ngồi cách cái cột xanh xanh giữa phòng: "nghe mà tìm sự bình lặng em ạ". Bài vở lại được delay thêm vài ngày (thanks bạn hiền). Hứng khởi, rít vài hơi thuốc, up luôn lên đây CD này

Trắng đêm đốt thuốc vàng mắt...

Cũng gần giống vậy thôi. 4 giờ chiều, mắt vàng hơi thuốc, ngọ nguậy mình trong dàn đồng ca hợp xướng lách tách của gần 20 bàn phím trong phòng. Mọi thứ vẫn thinh không và bình yên lạ. Lạ như thể bay ra được khỏi chiếc hộp bức bối và ngột ngạt, thay vào chiếc quần xà loỏng mà thoải mái ngông nghênh bồng bềnh với sao trời. Đó là nhờ Người con gái trong tranh của Hoàng Thị Bích Ngọc

Từ trong đó em trổ hoa
Tỏa hương ngất ngây thời gian
Em đẹp như cỏ trên đồng hoang
Như loài hoa một đêm vội tan
(Người con gái trong tranh)

Người con gái của Ngọc đẹp và rung rinh như sương khói. Như lẩn quất đâu đó một màu trầm mà trên toan màu vẽ, gã họa sĩ ngậm tẩu loay hoay mãi vẫn chưa tìm được một tông cho hợp nhãn. Đôi lúc mái tóc người con gái hóa vào đồng cỏ như những con sâu vàng trong tranh Van Gogh, cả một đồng tóc òa reo trong gió.

Có con dế sầu ngơ ngác nhìn đồng vắng không ngọn cỏ xanh
Lũ chim biếng lười, xoải cánh gày đường xa xác xơ
(Con dế sầu)

Có hơi thuốc, dễ ngộ ra không gian của Ngọc đứng ko có chiều. Mọi thứ bồng bềnh, bồng bềnh lăn tăn trong một vòng tròn khép kín. Đôi lúc miên man trong hình ảnh gợi nhớ lại Chuồn chuồn ớt của Lê Minh Sơn với tiếng sáo, tiếng mưa dầm dập, khói bếp bay lên. Lúc lại thẫn thờ trong tiếng guitar mộc phảng phất màu hoài niệm Quê nhà của Trần Tiến. Lúc lại nhẹ nhàng như lá cỏ, nằm ngái ngủ giữa một đồng hoa cúc dại và man mác lắng nghe Cỏ mềm của Đỗ Bảo. Còn nhiều lắm, có cả không gian You are everything của Stylistic, cả Water Lillies của Kevin Kern... Đông hay Tây, dân tộc hay liên quốc, điều này khó xác quyết được trong thế giới đa chiều của Ngọc. Dư vị sau cùng còn sót lại trong bữa tiệc âm thanh ấm cúng này là mùi tươi của một quả nho xanh đã kịp chín, đủ để lũ cáo rỏ dãi phát cuồng.

Giống như một giòng sông
Nhỏ bé hoang vu
Nép bên một rừng hoa
Cành lá xanh tươi
Những bờ cỏ non
Những ô cửa mát
(Ô cửa tròn)

Ai đó nói Tiếng thu của Lưu Trọng Lư bất tử được là nhờ âm động "đạp lá" duy nhất của con nai vàng ngơ ngác. Thế giới của Ngọc cũng vậy. Giữa những bờ cỏ, thềm hoa, mây xanh biếc lúc nào cũng mọc thêm 1 ô cửa hồn người. Có nhân, mọi vẻ đẹp được gắn thêm linh hồn (dù có chăng là linh hồn quỷ dữ). Tớ thích những ô cửa đặc biệt là những ô cửa trổ hoa với ánh đèn ấm cúng bên trong. Thích một chiếc bàn ăn đầy đủ mọi người bên cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài vườn. Những tưởng tượng thuở bé tiếp tục được nuôi dưỡng ở thì tương lai...

Bước vào cung điệu đồng cỏ dập dềnh của Ngọc nếu kèm thêm khói thuốc sẽ dễ ngất ngây như một gã mục đồng hứng khởi gảy đàn lia réo rắt bên tai những chú cừu non tơ đang gặm cỏ bên đồi. Như một giấc mơ đẹp thường được vệt bằng màu sáng của cầu vồng và cái chóp tận cùng của lòng ham muốn đời thường. Mềm mại đi thôi những uẩn khúc, uốn khúc đi thôi những đường thẳng thô kệch. Ngày mai tớ Tái sinh, kekekeke

Đưa album này lên cao quá chỉ sợ mình nhỡ lời nhưng kỳ thực đây là album đáng nghe thật. Nghe để ngủ, để rít thuốc và để vỗ về những uẩn khúc đang mọc rễ trong lòng.

Rong Ca

P.S: Mình vốn dĩ khô cứng với cái tên Bích Ngọc giờ thì mềm nhũn ra. Thôi, quên rồi...

Nguồn: http://vn.360plus.yahoo.com/rong-ca/article?mid=82&fid=-1



Bình luận

Lời Bàn Mới

Đăng Nhập/Xuất