Thư từ xin gởi về bientap@amnhac.fm   fb6

Ngọc Lan, 15 năm tiếng hát về trời

Cát Linh
6/3/2016



Ngày này, 15 năm trước (06/03/2001), làng âm nhạc Việt Nam chia tay một người con gái với tiếng hát được biết đến như một hiện tượng của văn nghệ Việt Nam đầu thập niên 90. Cô ra đi để lại nhiều giai thoại về những ngày cuối đời của mình.

Đó là Ngọc Lan, người ca sĩ với gương mặt khả ái và tiếng hát nhẹ như sương.

Xem tiếp...

Ngọc Lan - Nữ hoàng nhạc trữ tình Việt Nam

Nhật Hạnh
6/3/2014



Người nghe nhạc Việt có lẽ không ai là không biết đến Ngọc Lan, nàng ca sĩ hồng nhan mà đoản mệnh, đã từng đốn gục biết bao trái tim si tình bằng nhan sắc và giọng hát diễm lệ của mình. Xuất hiện và nổi tiếng trên sân khấu ca nhạc ngay từ những năm đầu thập niên 80, đi qua suốt hai mươi năm chặng đường ca hát, với một gia tài đồ sộ chừng 800 ca khúc thu âm, Ngọc Lan đã thực sự ghi dấu ấn sâu đậm lên nền nhạc trữ tình đương đại Việt Nam. Không màu mè, không khoa trương, cô giống như một bóng hồng lướt qua lâu đài âm nhạc, tặng lại cho đời một thanh sắc khó phai, cái mà nhạc sĩ Trần Thiện Thanh đã từng nói: "Ngọc Lan đã tạo ra một trường phái mang tên Ngọc Lan", ảnh hưởng tới nhiều thế hệ ca sĩ sau này.

Xem tiếp...

Tưởng Niệm 10 Năm Ca Sĩ Ngọc Lan – Và Những Tâm Tình Với Đạo Diễn Trần Thăng

Nguyễn Đức Tuấn
07.04.2011

Chị nằm đó gương mặt đẹp dịu dàng, đôi mắt nhắm nghiền như vừa bắt đầu một giấc ngủ dài, chiếc áo trắng tinh khiết chị mặc hôm nào lên sân khấu hôm nay như tỏa ngời sáng làm người ta cứ mường tượng rằng chị là hiện thân của thiên thần, và bây giờ nàng thiên thần đó đang đi trở về nước Chúa sau một cuộc hành trình dài ở chốn nhân gian...

Đó là hình ảnh đẹp mà tôi vẫn tưởng rằng sẽ không còn hình ảnh nào đẹp hơn thế nữa, hình ảnh mà tôi, Ngọc Huệ, Don Ho và tất cả những anh chị em nghệ sĩ được chứng kiến lần cuối cùng khi chị còn nằm ở nhà nguyện trước ngày người ta đưa chị đi an nghỉ...

Xem tiếp...

Ngọc Lan Cánh Hoa Mong Manh

Don Hồ
3/2010

Tuần rồi có dịp xuống Orange County dợt nhạc, mình cố tình đi sớm hơn một tị, mua một bó hoa nhỏ ghé thăm Ngọc Lan.

Ðầu tháng 3, Nam Cali hay có những cơn mưa nhỏ, trời thật buồn. Buồn như cái ngày nào mình đang lái xe freeway trên đường đến lớp mà nghe tin Ngọc Lan mất.

Khi ấy mình nhớ trời chiều xâm xẩm, mây vần vũ, đang lái xe trên cây cầu vòng cung mình thấy cây cầu như chao đảo. Phải tấp vào lề để lấy lại bình tĩnh. Mình bỏ buổi học ra biển ngồi, tuy chương trình học đang rất nặng, bỏ buổi học 4 tiếng, hôm sau có thể không bắt kịp với mọi người và có thể sẽ phải lấy lại lớp đó. Nhưng mình biết đi vô lớp mình cũng sẽ không nghe, không thấy gì...

Trời tháng 3 năm ấy cũng còn lạnh, lạnh lắm ... thêm gió. Mình với chiếc áo thung mong manh, co ro, nhưng mắt không muốn rời những cơn sóng. Không hút thuốc nhưng giá lúc đó có một gói thuốc, có thể mình sẽ liên tu hút vàng tay...

Xem tiếp...

Lời Bàn Mới

Đăng Nhập/Xuất