Thư từ xin gởi về bientap@amnhac.fm   fb6

Cát Vũ
17.3.2012

Trong giới đào hát, Lệ Thuỷ là người hiếm hoi có được một gia đình lớn lẫn một gia đình nhỏ sum vầy, hạnh phúc. Ngày khăn gói theo đoàn Trâm Vàng, cô chị Hai 13 tuổi lúc ấy chỉ mong sao theo được nghề để có tiền giúp má nuôi em. Đàn em đông đúc được chị Hai chăm lo, bảo bọc cho đến khi trưởng thành. Trong số bảy người em, chị dắt díu theo sân khấu cải lương hết bốn, đến nay còn lại hai người vẫn tiếp tục làm nghề.

Lệ Thuỷ (giữa) trong vở Nó là con tôi, năm 1959
Lệ Thuỷ (giữa) trong vở Nó là con tôi, năm 1959 (ảnh: Huỳnh Công Minh)

Riêng chuyện hôn nhân của chị có thể ví như một câu vọng cổ mùi, ngọt ngào trải dài nhiều năm tháng, từ lúc đầu còn xanh cho đến bây giờ đã lên chức bà ngoại. Chị cười khoe rằng, tất cả diễn ra đúng như nguyện ước. Thuở mới lớn, chị không dám quen ai vì được một người dì, chị ruột của má theo sát vừa giúp đỡ vừa canh chừng, luôn đưa ra những lời "cảnh báo" giúp chị tránh xa cạm bẫy tình. Chị kể: "Nhưng chuyện hôn nhân đúng là do trời đất sắp đặt. Đi hát vừa về thành phố, tôi bị té gãy tay, phải ở nhà dưỡng thương mấy tháng. Có mấy anh em ở chung cư đối diện thường qua nhà má tôi mua bánh tằm nên thân quen. Một bữa, họ dẫn người anh ruột mới từ miền Trung vào học đại học qua giới thiệu với gia đình tôi. Rồi bên này dòm qua, bên kia dòm lại, vậy là quen. Đâu chừng nửa năm sau, dì và má cho phép chúng tôi nói chuyện, và hai năm sau thì làm đám cưới". Chị nói, ngày ấy chị phải lòng anh vì anh đến với chị thật tình, không đãi bôi. Mặt khác, chị nghĩ, mình không được học nhiều, lại quanh năm đi hát xa nhà ít có điều kiện gần gũi chăm sóc con cái. Có một người cha học thức, việc dạy dỗ con cái chắc sẽ tốt hơn. Chồng chị, anh Nguyễn Đình Trúc, là một cử nhân kinh tế đại học Vạn Hạnh Sài Gòn. Vốn "xa lạ" với đào hát, với cải lương nhưng cách sống giản dị, thật thà, dịu dàng của chị đã "bắt hồn" anh ngay từ lần đầu gặp gỡ. Và đúng như Lệ Thuỷ mong ước, anh chính là tấm gương thúc đẩy các con của chị chuyên tâm việc học, để rồi cả ba, một gái, hai trai đều tốt nghiệp đại học ở Úc. Riêng cậu con thứ hai – Đình Trí, học ngoại thương nhưng thích theo mẹ hoạt động nghệ thuật, vừa làm ca sĩ vừa tổ chức chương trình ca nhạc Bước chân hai thế hệ khá thành công.

Thật ra, nhiều biến chuyển thời cuộc từng khiến đời sống gia đình Lệ Thuỷ trải qua không ít sóng gió. Những lúc chồng gặp nạn, chị một mình chèo chống, vừa lo cho con vừa "sát cánh" động viên người bạn đời vượt qua khó khăn. Tên là "Lệ Thuỷ", nhưng chị chỉ khóc nhiều cho các nhân vật trên sân khấu, còn với những bất trắc của đời mình, chị đẩy ngược nước mắt vào trong, cố tỏ ra là người mạnh mẽ. Chị làm được điều đó vì tin vào tình yêu thuỷ chung, sẻ chia mọi nỗi niềm, chung lưng trong mọi hoàn cảnh nơi người đàn ông của mình, cũng là mối tình đầu của chị.

Cuộc sống giờ đây, theo lời chị, là "quá hạnh phúc". Không còn phải bươn chải kiếm sống, chị chỉ còn lại những cuộc hành trình nhằm trả nợ đời, trả nợ khán giả. Những ân nhân ngày trước như anh Tư Long, chú Năm Truyền, chú Tám Đen, cha nuôi Mười Của, Ngọc Văn... từ lâu đã không còn. Chị đền đáp ơn xưa bằng những buổi diễn xây nhà tình nghĩa, những chuyến đi từ thiện cùng bạn bè, mang giọng ca và quà đến trao tận nơi cho người nghèo ở vùng sâu vùng xa. Chị cười quả quyết, chừng nào còn sức khoẻ, chị còn đi hát đáp tình bà con mút mùa... Lệ Thuỷ!

Cát Vũ

Theo SGTT
  
Bình luận

Lời Bàn Mới

Đăng Nhập/Xuất