Thư từ xin gởi về bientap@amnhac.fm   fb6

"Đi Và", Cô Là Ai?

Nguyễn Sĩ Hạnh
31.3.2011

Trong khi đi lang thang trên mạng để sưu tầm bài vở cho trang web amnhac.fm, tôi thấy các báo mạng tiếng Việt dùng chữ diva rất là thoải mái. Đây là một vài tít lớn:

Thử phác thảo chân dung một Diva nhạc Việt
Nhạc Việt 2006 và những tham vọng Diva
"Chúng ta lạm phát diva"
Ca sĩ Thanh Thảo: Em xin rút khỏi Diva!
Bầu chọn Diva có xứng tầm?
Thanh Lam - Khẳng định một Diva trong Vọng Nguyệt
“Tứ Diva” của nền nhạc nhẹ Việt: Thanh Lam, Hồng Nhung, Mỹ Linh và Trần Thu Hà.
Mỹ Linh: "Chưa có ai xứng đáng làm Diva"
Thu Minh: "Tôi chưa xứng đáng là một Diva"
Thanh Lam với "Nắng lên" - xứng đáng đẳng cấp diva
NS Quốc Bảo: Trong mắt tôi không có diva
Phương Thanh: "Tôi không mơ tới chữ Diva"

vân vân và vân vân ...

Xem tiếp...

Đàn Về...

Tôi thích tối chủ nhật. Khi bữa ăn tối đã xong xuôi và nồi niêu xoong chảo đã rửa sạch hết (tôi là cái máy rửa chén trong nhà). Khi mà cái quần và năm cái áo sơ mi để đi làm trong tuần đã ủi xong.  Khi hai thùng rác đã được kéo ra phía trước nhà (thứ Hai là ngày đường phố nhà tôi đổ rác). Khi mà những bài hàng tuần đã đăng lên trang web xong xuôi. Thường tới mục này xong thì đã tới giờ đi ngủ để ngày mai đủ sức mà tiếp tục cày bừa. Nhưng lâu lâu cũng có bữa Chủ Nhật rảnh rổi hơn những Chủ Nhật khác, không phải vì một ngày tự nhiên dài thành 26 tiếng, nhưng vì tôi nổi hứng sảng. Tôi thường rót một li rượu vang đỏ, ngồi một mình trong phòng làm việc và nghe một hai bài nhạc...

Xem tiếp...

Đêm nghe bài Không Còn Mùa Thu

Nguyễn Sĩ Hạnh

Mùa thu, mùa thu gì đây? có bạn sẽ thắc mắc, vì bây giờ ở nam bán cầu là mùa xuân mà. Xin được cắt nghĩa là nói chuyện mùa thu vì bây giờ là mùa thu ở Bắc Mỹ, ở Ngũ Đại Hồ, ở Toronto ...

Mới đây trong yahoo group của Hướng Đạo Bình Định, bạn Trần Quang Kim có gởi lên một số hình chụp về cảnh mù thu ở bên đó, coi thấy đẹp và "phê" quá cỡ. Nhưng mùa thu bên đó dù màu sắc có sực sỡ mà vẫn thấy lạt lẽo ra sao đó. Mùa thu gì mà êm đềm quá, "thu" quá. Nào là lá vàng, lá đỏ; nào là rừng thu im vắng, nào là suối thu nước chảy róc rách; nào là hồ thu phẳng lặng ... nhưng không thấy đâu cái đau khổ của "em ra đi mùa thu, mùa thu không trở lại", cái buồn bã của "đã mấy lần thu sang, công viên chiều qua rất vắng", cái tuyệt vọng của "thu đi cho lá vàng rơi, lá rơi cho đám cưới về" ...

Xem tiếp...

Nghe Lại Bài Không Tên Cuối Cùng

Nguyễn Sĩ Hạnh

Mới đây có lần không biết vì sao lại  nhân được một cái email của mấy người bạn hồi còn ở đại học về mấy bài thất tình ca. Lan man vài vòng lại bàn tới Bài Không Tên Cuối Cùng của Vũ Thành An. Có chị bạn cùng lớp gởi qua lời mới, Bài Không Tên Cuối Cùng Trở Lại, do Vũ Thành An viết lại lúc về già và nhắn:

"Lời cũ nghe buồn da diết hơn, cay đắng hơn, mình nghĩ lời cũ thích hợp với tâm trạng của người còn trẻ lúc thất tình. Lời mới bây giờ thì bao dung hơn, nhẹ  nhàng hơn, thích hợp cho tâm trạng của lứa tuổi tri thiên mệnh của tụi mình bây giờ ".

Xem tiếp...

Lời Bàn Mới

Đăng Nhập/Xuất