Thư từ xin gởi về bientap@amnhac.fm   fb6

Nguyễn Kim Tiến

Mới đây được biết nhạc sĩ Từ Công Phụng đã hồi phục sau một thời gian vật lộn với những cơn đau không những thể xác mà cả tinh thần, tôi rất vui. Ông đang trở lại với chúng ta. Hơi thở ông cùng với niềm đam mê trong cõi nhạc tình ca một thuở đang hồi sinh. Đó là niềm vui lớn cho những người yêu nhạc. Tôi xin chúc mừng ông mọi điều may mắn và hy vọng biết đâu chừng chúng ta sẽ có thêm nhiều bản nhạc tình ca tuyệt dịu mà ông đã cảm nhận được trong những tháng ngày qua.

Thật tình, tôi không quen biết nhiều với dòng nhạc của ông, đây đó năm ba câu của bài “Bây giờ tháng mấy” hay bài “Mãi mãi bên em” và “Ơn em thơ dại”... Có lẽ vì tôi không có duyên với dòng nhạc này chăng? Nói như thế không có nghĩa là tôi không yêu bản nhạc nào của ông mà trái lại tôi yêu vô cùng bản nhạc “Trên ngọn tình sầu”. Đó là bản nhạc duy nhất của ông mà tôi thuộc lòng. Âm vực hơi cao với giọng của tôi nhưng mỗi khi có dịp tôi đều thích hát cho bạn bè nghe bản nhạc này. Hát với cả niềm say mê trong từng cung bậc và lời ca như thấm vào hồn tôi rung lên những ray rức không cùng như ngày tháng hạ khi không mà chợt rét. Nó chới với trong từng nốt nhạc, có đôi khi, nhưng sao trong tôi là những rung động lạ kỳ. Đôi khi hụt hơi như những tiếng nấc nghẹn ngào của con chim sẻ buồn mà tự tử giữa đêm khuya...Và như một chia lìa nhưng không mất mác khi "em ở đó bờ sông còn ẩm cát. Con sóng tình vỗ mãi một âm quen." Nó ở đâu đó, vọng mãi đến ngàn sau!
  
Đây là bài nhạc phổ từ bài thơ của Du Tử Lê mà tôi yêu thích. Điệu nhạc chuyên chở được nỗi lòng, điệu nhạc chắp cánh cho những vần thơ, ý thơ bay cao vút trên những cung bậc yêu thương. Thơ không dễ đến với lòng người. Nó không đủ sức để tự nhấc bổng những tình tự yêu thương nên âm nhạc làm nhiệm vụ này. Chính vì thế, âm nhạc và thi ca như hình với bóng. Chữ nghĩa và thanh âm làm thăng hoa tâm hồn đến một cung bậc thánh thoát miên man trong cõi riêng đời sống.

Ông đã vào bản nhạc ngay bằng những nốt cao, nâng hạnh phúc lên chín tầng mây để rồi từ từ hạnh phúc ấy lắng xuống, lắng xuống trong đáy mắt hồ thu. Với “tay vuốt mặt không cùng” cho ta thấy một hạnh phúc tràn đầy nhưng là thứ hạnh phúc trong khắc khoải buồn thương. Thứ hạnh phúc không có tiếng reo róc rách của suối, không có tiếng cười giòn tan, không có nắng tung tăng trên ngọn cây, hay bước chân rộn ràng trên từng góc phố....

Hạnh phúc tôi! Hạnh phúc tôi! từ những ngày con nước về
Ngoài trời mưa mau, ngoài trời mưa mau, tay vuốt mặt không cùng...

Thoạt nghe qua tưởng chừng hạnh phúc quá đơn giản phải không? Hạnh phúc là những con nước, là những ngày mưa và bầy sẻ cũ hom hem quay trở về sau chuyến đi xa. Những mái ấm rêu phong đang đón chào những cơn mưa hạ. Bỗng nhiên tôi nhớ đến mưa Qui Nhơn của tôi, mưa dai dẵng, mưa triền miên, mưa ngập những cánh đồng luá chín đang chờ ngày gặt hái, mưa gần, mưa xa, mưa hạnh ngộ. Tôi có thể hình dung ra những chú chim sẻ với đôi cánh ướt mềm, đôi chân gầy, khẳng khiu đang bám vào mái ngói rêu phong mà run rẩy, giật mình khi cơn gió lạnh thổi qua.

Những chú chim sẻ với đôi chân nhỏ như là một gắn bó chia sẻ với “chiều qua đó chân ai còn ríu rít âm thưa...” Sự nối kết với con người trong nỗi cô đơn và hắt hiu đến nỗi “nắng vàng cũng lạnh ngắt và môi thâm khô từ thuở định hôn người.” Cảm nhận này là dấu hiệu bỗng nhận ra “người ngoảnh mặt kiêu sa” mà không biết rõ lý do! Sự chia xa mà không biết rõ lý do là một chia xa đau đớn nhất. Nó bám chặt vào những cảm xúc, đặt ra nhiều câu hỏi làm trái tim đau đớn mà không bao giờ có câu trả lời để xoa dịu được. Có lẽ không ai muốn chia xa, nhưng nếu phải chia xa, ai cũng muốn biết vì sao? Để làm gì? Để làm cơn đau dễ chịu hơn dù vẫn mãi đau?

Ông mở đầu với hai chữ hạnh phúc ngắn gọn, gói trọn một thèm muốn, ước ao mà sao nghe chừng cay đắng vô cùng. Lời ru như mơ và hương thơm của lá oan khiên rơi lả tả mái hiên người. Tôi thật sự thích thú với “lá oan khiên” mà ông dùng để diễn tả. Từ “lá” cho tôi cảm thấy một mỏng manh, một chia lìa mất mác, một xót xa, một bẽ bàng, một nợ nần không bao giờ trả nổi! Lá oan khiên! Lá oan khiên!

Để đến nổi, ngay cả dế cũng buồn tự tử và bầy sẽ cũng lặng lẽ qua đời trong đêm khuya mưa buồn bã khôn cùng. Mưa vẫn rơi, cát vẫn ẩm ướt và giòng sông vẫn chảy nhưng con sóng tình vẫn vỗ mãi một âm quen. Tiếng sóng lòng có lúc nhẹ nhàng ve vuốt, có lúc cuồng nộ đau thương, có lúc xót xa thân phận. Hương thơm của tóc quyện tròn cùng với đất trời mãi thoang thoảng như một níu kéo giằng co!

Phải nói là Ns Từ Công Phụng đã rất thành công khi phổ nhạc bài thơ này của nhà thơ Du Tử Lê. Nó nức nở, ai oán khi ông bắt đầu dù với “hạnh phúc tôi, hạnh phúc tôi” như một van xin cầu khẩn. Một hạnh phúc kêu gào trong tuyệt vọng. Nhưng hạnh phúc là gì? Là gì? Vẫn ngút ngàn trong thinh lặng của đêm đen với những con sóng tình đang bào mòn gặm nhắm trái tim.

Nguyễn Kim Tiến
30 tháng 6 năm 2011

Bình luận

Lời Bàn Mới

Đăng Nhập/Xuất